THƠ SÁNG TÁCPoems by Quỳnh Hương

 

 

 

 

 

 

LAY ÐỘNG TÌNH THƠ

Hởi Anh yêu, Em lặng yên không nói,
Phút bên Anh, Em xỏa tóc buông lơi.
Tình yêu Anh, như làn khói chơi vơi,
Theo tiếng nhạc, giọng ca Anh réo gọi.

Tại Anh đó, hồn Em vào mộng mị,
Mèo của Anh, ngoan ngoãn giấc tình nồng.
Khẻ kêu meo, khi ai đó làm ngơ,
Ðừng trách nhé, vì Em là miêu đó.

Meo, meo, meo, Anh ơi! Anh nhớ nhé,
Em yêu Anh, và chỉ có mình Anh.
Trời cao xanh, đã hiểu rỏ lòng thành,
Tình mới chớm, là trao Anh trọn vẹn.

Anh chớ nghịch, kẻo tình xanh lay động,
Phút yêu Anh, ảo điệu thắm tình nồng.
Cố bé lười, mõi mắt viết bài thơ,
Chỉ vỏn vẹn, yêu Anh rồi chứ bộ.

 

 

 YÊU VÀ ÐƯỢC YÊU

Còn gì vui hơn nửa
Khi yêu và được yêu.
Mang trái tim thắp lửa,
Thay nắng giữa ban chiều.

Ôi tình yêu quí nhất,
Là tình yêu được trao.
Và nhận về ánh mắt,
Cho hồn say mộng đời.

Hởi không gian xa cách,
Hởi thời gian lãng quên.
Thôi chẳng còn đáng trách,
Khi lòng ta bình yên.

Còn gì vui hơn nửa,
Khi yêu và được yêu.
Có nhau làm điểm tựa,
Cho mùa xuân thêm tươi.